赋双松堂

宋代 王柏
和平堂前列四皓,双松为主双桧宾。 深山大泽不肯住,鞭霆驾雨来重闉。 苍髯梳风音瑟瑟,霜皮凝雪冰粼粼。 静有精神观世变,悄无颜色阿緌绅。 朱幡皂盖几来去,丹楹藻棁方更新。 魏武子孙敦宿好,十八公子忻相亲。 世间灵物妙难测,一气长存天地仁。 巍巍堂下万休戚,左右冷眼时笑颦。 或然一念私欲胜,垂垂二老能相嗔。 起居出入知所敬,愿言共保千千春。
píng táng qián liè hào   shuāng sōng wéi zhǔ shuāng guì bīn  
shēn shān kěn zhù   biān tíng jià lái zhòng yīn  
cāng rán shū fēng yīn   shuāng níng xuě bīng lín lín  
jìng yǒu jīng shén guān shì biàn   qiāo yán ā ruí shēn  
zhū fān zào gài lái   dān yíng zǎo zhuō fāng gēng xīn  
wèi sūn dūn 宿 hǎo   shí gōng xīn xiāng qīn  
shì jiān líng miào nán   cháng cún tiān rén  
wēi wēi táng xià wàn xiū   zuǒ yòu lěng yǎn shí xiào pín  
huò rán niàn shèng   chuí chuí èr lǎo néng xiāng chēn  
chū zhī suǒ jìng   yuàn yán gòng bǎo qiān qiān chūn