赋石竹

宋代 虞集
积雪初消萼绿华,东风吹动绛绡霞。龙嘘石气千年润,鹤过林阴一径斜。 刻字欲寻金错落,析旌如织翠交加。绮窗坐对吹笙煖,未觉人间岁月赊。
xuě chū xiāo è 绿 huá   dōng fēng chuī dòng jiàng xiāo xiá lóng shí qiān nián rùn   guò lín yīn jìng xié
xún jīn cuò luò   jīng zhī cuì jiāo jiā chuāng zuò duì chuī shēng xuān   wèi jué rén jiān suì yuè shē