浮石清晓放船遇雨

宋代 杨万里
破晓开船船正行,忽然头上片云生。 秋江得雨茶鼎沸,怒点打蓬荷叶鸣。 远听滩喧心欲碎,近看浪战眼初明。 夜来暗长前村水,绝喜舟人好语声。
xiǎo kāi chuán chuán zhèng xíng   rán tóu shàng piàn yún shēng  
qiū jiāng chá dǐng fèi   diǎn péng míng  
yuǎn tīng tān xuān xīn suì   jìn kàn làng zhàn yǎn chū míng  
lái àn zhǎng qián cūn shuǐ   jué zhōu rén hǎo shēng