赋石奉送钟德林少尹员外

宋代 徐铉
我爱他山石,中含绝代珍。烟披寒落落,沙浅静磷磷。 翠色辞文陛,清声出泗滨。扁舟载归去,知是泛槎人。
ài shān shí   zhōng hán jué dài zhēn yān hán luò luò   shā qiǎn jìng lín lín
cuì wén   qīng shēng chū bīn piān zhōu zǎi guī   zhī shì fàn chá rén