赋芍药

宋代 虞俦
纷纷时世妆,争欲媚韶光。 正值三春暮,能教一国狂。 妖娆欺酒圣,豪丽僣花王。 不料东风恶,飘零亦太忙。
fēn fēn shí shì zhuāng   zhēng mèi sháo guāng  
zhèng zhí sān chūn   néng jiào guó kuáng  
yāo ráo jiǔ shèng   háo tiě huā wáng  
liào dōng fēng è   piāo líng tài máng