缚戎人-达穷民之情也

唐代 白居易
缚戎人,缚戎人,耳穿面破驱入秦。天子矜怜不忍杀, 诏徙东南吴与越。黄衣小使录姓名,领出长安乘递行。 身被金创面多瘠,扶病徒行日一驿。朝餐饥渴费杯盘, 夜卧腥臊污床席。忽逢江水忆交河,垂手齐声呜咽歌。 其中一虏语诸虏,尔苦非多我苦多。同伴行人因借问, 欲说喉中气愤愤。自云乡管本凉原,大历年中没落蕃。 一落蕃中四十载,遣著皮裘系毛带。唯许正朝服汉仪, 敛衣整巾潜泪垂。誓心密定归乡计,不使蕃中妻子知。 暗思幸有残筋力,更恐年衰归不得。蕃候严兵鸟不飞, 脱身冒死奔逃归。昼伏宵行经大漠,云阴月黑风沙恶。 惊藏青冢寒草疏,偷渡黄河夜冰薄。忽闻汉军鼙鼓声, 路傍走出再拜迎。游骑不听能汉语,将军遂缚作蕃生。 配向东南卑湿地,定无存恤空防备。念此吞声仰诉天, 若为辛苦度残年。凉原乡井不得见,胡地妻儿虚弃捐。 没蕃被囚思汉土,归汉被劫为蕃虏。早知如此悔归来, 两地宁如一处苦。缚戎人,戎人之中我苦辛。 自古此冤应未有,汉心汉语吐蕃身。
róng rén   róng rén   ěr chuān 穿 miàn qín tiān jīn lián rěn shā  
zhào dōng nán yuè huáng xiǎo shǐ 使 xìng míng   lǐng chū cháng ān chéng xíng
shēn bèi jīn chuāng miàn duō   bìng xíng 驿 cháo cān fèi bēi pán  
xīng sāo chuáng féng jiāng shuǐ jiāo   chuí shǒu shēng
zhōng zhū   ěr fēi duō duō tóng bàn xíng rén yīn jiè wèn  
shuō hóu zhōng fèn fèn yún xiāng guǎn běn liáng yuán   nián zhōng luò fān
luò fān zhōng shí zài   qiǎn zhù qiú máo dài wéi zhèng cháo hàn  
liǎn zhěng jīn qián lèi chuí shì xīn dìng guī xiāng   shǐ 使 fān zhōng zhī
àn xìng yǒu cán jīn   gèng kǒng nián shuāi guī fān hòu yán bīng niǎo fēi  
tuō shēn mào bēn táo guī zhòu xiāo xíng jīng   yún yīn yuè hēi fēng shā è
jīng zàng qīng zhǒng hán cǎo shū   tōu huáng bīng báo wén hàn jūn shēng  
bàng zǒu chū zài bài yíng yóu tīng néng hàn   jiāng jūn suì zuò fān shēng
pèi xiàng dōng nán bēi shī 湿   dìng cún kōng fáng bèi niàn tūn shēng yǎng tiān  
ruò wéi xīn cán nián liáng yuán xiāng jǐng jiàn   ér juān
méi fān bèi qiú hàn   guī hàn bèi jié wèi fān zǎo zhī huǐ guī lái  
liǎng níng chù róng rén   róng rén zhī zhōng xīn
yuān yīng wèi yǒu   hàn xīn hàn shēn