芙蓉二绝 其一
谁从花里见双双,一片芳心晚未降。隔浦相逢如欲语,不禁风雨满秋江。
shuí
谁
cóng
从
huā
花
lǐ
里
jiàn
见
shuāng
双
shuāng
双
,
yī
一
piàn
片
fāng
芳
xīn
心
wǎn
晚
wèi
未
jiàng
降
gé
。
pǔ
隔
xiāng
浦
féng
相
rú
逢
yù
如
yǔ
欲
bù
语
,
jīn
不
fēng
禁
yǔ
风
mǎn
雨
qiū
满
jiāng
秋
江
。