芙蓉城(并叙)

宋代 苏轼
世传王迥子高,与仙人周瑶英游芙蓉城。 元丰元年三月,余始识子高,问之信然,乃作此诗。 极其情而归之正,亦变风止乎礼义之意也。 芙蓉城中花冥冥,谁其主者石与丁。 珠帘玉楼翡翠屏,云舒霞卷千娉婷。 中有一人长眉青,炯如微云淡疏星。 往来三世空钅柬形,竟坐误读《黄庭经》。 天门夜开飞爽灵,无复白日乘云軿。 俗缘千劫磨不尽,翠被冷落凄余馨。 因过缑山朝帝廷,夜闻笙箫弭节听。 飘然而来谁使令,皎如明月入窗棂。 忽然而去不可执,寒衾虚幌风泠泠。 仙宫洞房本不扃,梦中同蹑凤凰翎。 径渡万里如奔霆,玉楼浮空耸亭亭。 天书云篆谁所铭,绕楼飞步高竛竮。 仙风锵然韵流铃,蘧蘧形开如酒醒,芳卿寄谢空丁宁。 一朝覆水不返瓶,罗巾别泪空荧荧。 春风花开秋叶零,世间罗绮纷膻腥。 此生流浪随沧溟,偶然相值两浮萍。 愿君收视观三庭,勿与嘉谷生蝗螟。 従渠一念三千龄,下作人间尹与邢。
shì chuán wáng jiǒng zi gāo   xiān rén zhōu yáo yīng yóu róng chéng  
yuán fēng yuán nián sān yuè   shǐ shí zi gāo   wèn zhī xìn rán   nǎi zuò shī  
qíng ér guī zhī zhèng   biàn fēng zhǐ zhī  
róng chéng zhōng huā míng míng   shuí zhǔ zhě shí dīng  
zhū lián lóu fěi cuì píng   yún shū xiá juǎn qiān pīng tíng  
zhōng yǒu rén cháng méi qīng   jiǒng wēi yún dàn shū xīng  
wǎng lái sān shì kōng jīn jiǎn xíng   jìng zuò huáng tíng jīng      
tiān mén kāi fēi shuǎng líng   bái chéng yún pēng 軿  
yuán qiān jié jìn   cuì bèi lěng luò xīn  
yīn guò gōu shān cháo tíng   wén shēng xiāo jié tīng  
piāo rán ér lái shuí shǐ 使 lìng   jiǎo míng yuè chuāng líng  
rán ér zhí   hán qīn huǎng fēng líng líng  
xiān gōng dòng fáng běn jiōng   mèng zhōng tóng niè fèng huáng líng  
jìng wàn bēn tíng   lóu kōng sǒng tíng tíng  
tiān shū yún zhuàn shuí suǒ míng   rào lóu fēi gāo líng píng  
xiān fēng qiāng rán yùn liú líng   xíng kāi jiǔ xǐng   fāng qīng xiè kōng dīng níng  
zhāo shuǐ fǎn píng   luó jīn bié lèi kōng yíng yíng  
chūn fēng huā kāi qiū líng   shì jiān luó fēn shān xīng  
shēng liú làng suí cāng míng   ǒu rán xiāng zhí liǎng píng  
yuàn jūn shōu shì guān sān tíng   jiā shēng huáng míng  
cóng niàn sān qiān líng   xià zuo rén jiān yǐn xíng