芙蓉
清飙已拂林,积水渐收潦。
溪边野芙蓉,花水相媚好。
坐看池莲尽,独伴霜菊槁。
幽姿强一笑,暮景迫摧倒。
凄凉似贫女,嫁晚惊衰早。
谁写少年容,樵人剑南老。
qīng
清
biāo
飙
yǐ
已
fú
拂
lín
林
,
jī
积
shuǐ
水
jiàn
渐
shōu
收
lǎo
潦
。
xī
溪
biān
边
yě
野
fú
芙
róng
蓉
,
huā
花
shuǐ
水
xiàng
相
mèi
媚
hǎo
好
。
zuò
坐
kàn
看
chí
池
lián
莲
jǐn
尽
,
dú
独
bàn
伴
shuāng
霜
jú
菊
gǎo
槁
。
yōu
幽
zī
姿
qiáng
强
yī
一
xiào
笑
,
mù
暮
jǐng
景
pò
迫
cuī
摧
dào
倒
。
qī
凄
liáng
凉
shì
似
pín
贫
nǚ
女
,
jià
嫁
wǎn
晚
jīng
惊
shuāi
衰
zǎo
早
。
shuí
谁
xiě
写
shào
少
nián
年
róng
容
,
qiáo
樵
rén
人
jiàn
剑
nán
南
lǎo
老
。