芙蓉
皎皎芙蓉花,盈盈出秋水。美人荡舟来,容颜宛相似。
采之欲为衣,离居有君子。路远莫致之,引领徒为尔。
但恐秋风生,零落从此始。
jiǎo
皎
jiǎo
皎
fú
芙
róng
蓉
huā
花
,
yíng
盈
yíng
盈
chū
出
qiū
秋
shuǐ
水
měi
。
rén
美
dàng
人
zhōu
荡
lái
舟
róng
来
,
yán
容
wǎn
颜
xiāng
宛
sì
相
似
。
cǎi
采
zhī
之
yù
欲
wèi
为
yī
衣
,
lí
离
jū
居
yǒu
有
jūn
君
zi
子
lù
。
yuǎn
路
mò
远
zhì
莫
zhī
致
yǐn
之
,
lǐng
引
tú
领
wéi
徒
ěr
为
尔
。
dàn
但
kǒng
恐
qiū
秋
fēng
风
shēng
生
,
líng
零
luò
落
cóng
从
cǐ
此
shǐ
始
。