妇人苦

唐代 白居易
蝉鬓加意梳,蛾眉用心扫。几度晓妆成,君看不言好。 妾身重同穴,君意轻偕老。惆怅去年来,心知未能道。 今朝一开口,语少意何深。愿引他时事,移君此日心。 人言夫妇亲,义合如一身。及至死生际,何曾苦乐均。 妇人一丧夫,终身守孤孑。有如林中竹,忽被风吹折。 一折不重生,枯死犹抱节。男儿若丧妇,能不暂伤情。 应似门前柳,逢春易发荣。风吹一枝折,还有一枝生。 为君委曲言,愿君再三听。须知妇人苦,从此莫相轻。
chán bìn jiā shū   é méi yòng xīn sǎo xiǎo zhuāng chéng   jūn kàn yán hǎo
qiè shēn zhòng tóng xué   jūn qīng xié lǎo chóu chàng nián lái   xīn zhī wèi néng dào
jīn zhāo kāi kǒu   shǎo shēn yuàn yǐn shí shì   jūn xīn
rén yán qīn   shēn zhì shēng   zēng jūn
rén sàng   zhōng shēn shǒu jié yǒu lín zhōng zhú   bèi fēng chuī zhé
zhé zhòng shēng   yóu bào jié nán ér ruò sàng   néng zàn shāng qíng
yīng shì mén qián liǔ   féng chūn róng fēng chuī zhī zhé   hái yǒu zhī shēng
wèi jūn wěi yán   yuàn jūn zài sān tīng zhī rén   cóng xiāng qīng