夫人陈氏挽辞 其一

宋代 黄裳
晓来悲接夜来欢,安不人惊梦不还。已御翔鸾天上去,委形空寄古楼山。
xiǎo lái bēi jiē lái huān   ān rén jīng mèng hái xiáng luán tiān shǎng   wěi xíng kōng lóu shān