赋曲江禁柳

宋代 韩驹
照水纤柯拂地明,东风初试舞腰轻。人间岂识长门恨,雾鬓烟鬟绾不成。
zhào shuǐ xiān míng   dōng fēng chū shì yāo qīng rén jiān shí cháng mén hèn   bìn yān huán wǎn chéng