浮丘郑公国子助教余病不能饯寄诗以别 其二

明代 王恭
荒居病起对空林,邻笛谁堪折柳音。白首襟期惊是梦,沧波离别惜同心。 梨关月出鸿声小,笠泽天寒骑影深。遥想圣朝多雨露,未应官冷解朝簪。
huāng bìng duì kōng lín   lín shuí kān zhé liǔ yīn bái shǒu jīn jīng shì mèng cāng   bié tóng xīn    
guān yuè chū hóng 鸿 shēng xiǎo   tiān hán yǐng shēn yáo xiǎng shèng cháo duō wèi   yìng guān lěng jiě cháo zān