浮丘道人招魂歌

宋代 汪元量
有女有女清且淑,学母晓妆颜如玉。 忆昔狼狈走空谷,不得还家收骨肉。 关河丧乱多杀戮,白日驱人夜烧屋。 一双白璧委沟渎,日暮潜行向天哭。 呜呼七歌兮歌不足,魂招不来泪盈掬。
yǒu yǒu qīng qiě shū   xué xiǎo zhuāng yán  
láng bèi zǒu kōng   huán jiā shōu ròu  
guān sāng luàn duō shā   bái rén shāo  
shuāng bái wěi gōu   qián xíng xiàng tiān  
  hún zhāo lái lèi yíng