浮丘道人招魂歌

宋代 汪元量
有妹有妹天一方,良人去后逢此殃。 黄尘暗天道路长,男呻女吟不得将。 汝母已死埋炎荒,汝兄跣足行雪霜。 万里相逢泪滂滂,惊定拭泪还悲伤。 呜呼四歌兮歌欲狂,魂招不来归故乡。
yǒu mèi yǒu mèi tiān fāng   liáng rén hòu féng yāng  
huáng chén àn tiān dào cháng   nán shēn yín jiāng  
mái yán huāng   xiōng xiǎn xíng xuě shuāng  
wàn xiāng féng lèi pāng pāng   jīng dìng shì lèi hái bēi shāng  
kuáng   hún zhāo lái guī xiāng