浮萍兔丝篇

清代 施闰章
李将军言:部曲尝掠人妻,既数年,携之南征,值其故夫,一见恸绝;问其夫已纳新妇,则兵之故妻也。四人皆大哭,各反其妻而去。予为作《浮萍兔丝篇》。 浮萍寄洪波,飘飘束复西。 兔丝罥乔柯,袅袅复离披。 兔丝断有日,浮萍合有时; 浮萍语免丝,离合安可知! 健儿东南征,马上倾城姿; 轻罗作障面,顾盼生光仪。 故夫从旁窥,拭目惊且疑; 长跪问健儿:“毋乃贱子妻? 贱子分已断,买妇商山陲; 但愿一相见,永诀从此辞。” 相见肝肠绝,健儿心乍悲, 自言“亦有妇,商山生别离, 我戍十余载,不知从阿谁? 尔妇既我乡,便可会路歧。” 宁知商山妇,复向健儿啼: “本执君箕帚,弃我忽如遗。” 黄雀从乌飞,比翼长参差, 雄飞占新巢,雌伏思旧枝。 两雄相顾诧,各自还其雌。 雌雄一时合,双泪沾裳衣。
jiāng jūn yán   cháng lüè rén   shù nián   xié zhī nán zhēng   zhí   jiàn tòng jué   wèn xīn   bīng zhī rén jiē   fǎn ér wéi zuò píng piān 》。  
píng hóng   piāo piāo shù 西
juàn qiáo   niǎo niǎo
duàn yǒu   píng yǒu shí  
píng miǎn   ān zhī  
jiàn ér dōng nán zhēng   shàng qīng chéng 姿  
qīng luó zuò zhàng miàn   pàn shēng guāng
cóng páng kuī   shì jīng qiě  
cháng guì wèn jiàn ér     :“ nǎi jiàn  
jiàn fēn duàn   mǎi shāng shān chuí  
dàn yuàn xiāng jiàn   yǒng jué cóng 。”  
xiāng jiàn gān cháng jué   jiàn ér xīn zhà bēi  
yán   yǒu   shāng shān shēng bié  
shù shí zài   zhī cóng ā shuí  
ěr xiāng   biàn 便 huì 。”  
níng zhī shāng shān   xiàng jiàn ér  
  běn zhí jūn zhǒu   。”  
huáng què cóng fēi   zhǎng cēn  
xióng fēi zhàn xīn cháo   jiù zhī
liǎng xióng xiāng chà   hái
xióng shí   shuāng lèi zhān cháng