复偶见三绝

唐代 韩偓
雾为襟袖玉为冠,半似羞人半忍寒。 别易会难长自叹,转身应把泪珠弹。 桃花脸薄难藏泪,柳叶眉长易觉愁。 密迹未成当面笑,几回抬眼又低头。 半身映竹轻闻语,一手揭帘微转头。 此意别人应未觉,不胜情绪两风流。
wèi jīn xiù wèi guān   bàn shì xiū rén bàn rěn hán
bié huì nán zhǎng tàn   zhuǎn shēn yīng lèi zhū dàn
táo huā liǎn báo nán cáng lèi   liǔ méi zhǎng jué chóu
wèi chéng dāng miàn xiào   huí tái yǎn yòu tóu
bàn shēn yìng zhú qīng wén   shǒu jiē lián wēi zhuǎn tóu
bié rén yīng wèi jué   shèng qíng liǎng fēng liú