赋女冠还俗

宋代 孙惟信
叠却霞绡上醮衣,女童髽髻绿杨垂。 重调蛾黛为眉浅,再试弓鞋与步迟。 紫府烟花莺唤醒,仙房云雨鹤通知。 帘低红杏春风暖,清梦应曾见旧师。
dié què xiá xiāo shàng jiào   tóng zhuā 绿 yáng chuí  
zhòng diào é dài wèi méi qiǎn   zài shì gōng xié chí  
yān huā yīng huàn xǐng   xiān fáng yún tōng zhī  
lián hóng xìng chūn fēng nuǎn   qīng mèng yīng céng jiàn jiù shī