富农诗

唐代 于濆
长闻乡人语,此家胜良贾。骨肉化饥魂,仓中有饱鼠。 青春满桑柘,旦夕鸣机杼。秋风一夜来,累累闻砧杵。 西邻有原宪,蓬蒿绕环堵。自乐固穷心,天意在何处。 当门见堆子,已作桑田主。安得四海中,尽为虞芮土。
zhǎng wén xiāng rén   jiā shèng liáng ròu huà hún   cāng zhōng yǒu bǎo shǔ
qīng chūn mǎn sāng zhè   dàn míng zhù qiū fēng lái   lěi lěi wén zhēn chǔ
西 lín yǒu yuán xiàn   péng hāo rào huán qióng xīn   tiān zài chǔ
dāng mén jiàn duī zi   zuò sāng tián zhǔ ān hǎi zhōng   jǐn wèi ruì