拂霓裳 从西宁使君乞白鹇

清代 屈大均
爱泷西。美人为政凤来栖。闲客好,几群飞近讼堂低。 雪衣称白雉。金尾笑山鸡。向清溪。乞双双,分我媚中闺。 怜伊皎洁,从不点、落花泥。香翅上,分明黑白万丝齐。 雌雄良友似,出入小童携。置兰畦。纵开笼、放去不曾迷。
ài lóng 西 měi rén wéi zhèng fèng lái xián hǎo   qún fēi jìn sòng táng
xuě chēng bái zhì jīn wěi xiào shān xiàng qīng shuāng shuāng   fēn mèi zhōng guī
lián jiǎo jié   cóng diǎn luò huā xiāng chì shàng   fēn míng hēi bái wàn
xióng liáng yǒu shì   chū xiǎo tóng xié zhì lán zòng kāi lóng fàng céng