拂霓裳

宋代 晏殊
乐秋天。晚荷花缀露珠圆。风日好,数行新雁贴寒烟。银簧调脆管,琼柱拨清弦。捧觥船。一声声、齐唱太平年。 人生百岁,离别易,会逢难。无事日,剩呼宾友启芳筵。星霜催绿鬓,风露损朱颜。惜清欢。又何妨、沈醉玉尊前。
qiū tiān wǎn huā zhuì zhū yuán fēng hǎo   shù xíng xīn yàn tiē hán yān yín huáng diào cuì guǎn   qióng zhù qīng xián pěng gōng chuán shēng shēng chàng tài píng nián
rén shēng bǎi suì   bié   huì féng nán shì   shèng bīn yǒu fāng yán xīng shuāng cuī 绿 bìn   fēng sǔn zhū yán qīng huān yòu fáng shěn zuì zūn qián