赋南墅竹

宋代 卫宗武
物得气之清,钟秀莫如竹。 是谓东南美,群植可奴仆。 虚心而独立,劲节不囘曲。 傍屋著数插,能洗尘万斛。 截之作凤鸣,雌雄相配六。 杀以为汗青,奚啻十年读。 有体兼有用,迥异凡草木。 骚人互题品,国风尝纪录。 子有步仞丘,殆类筼筜谷。 老筠依云根,错出胜千陆。 矫虔相长雄,高下森立玉。 霏霏雾滴翠,滟滟浪翻绿。 蟠根龙蛇走,密叶鸾凤蹙。 林飚振微响,环佩声戛触。 琐碎流金辉,霁晓弄清旭。 熙阳发菁花,婀娜舞桂纛。 滋萌长云仍,一一锦绷束。 火轮行长空,炎歊暑方酷。 枕簟入幽深,洒若寒露沃。 秋月映婵娟,清影夜相属。 岁寒交胜友,南枝花倚伏。 四序景无涯,风月任追逐。 人谓小渭川,我忝共淇澳。 邀朋对此君,岂惜醉醽醁。 七贤迹已远,遗响犹可续。 冰雪生襟袖,云烟散毫牍。 只欠与可俦,写入鹅溪幅。
zhī qīng   zhōng xiù zhú  
shì wèi dōng nán měi   qún zhí  
xīn ér   jìn jié huí  
bàng zhù shù chā   néng chén wàn  
jié zhī zuò fèng míng   xióng xiāng pèi liù  
shā wéi hàn qīng   chì shí nián  
yǒu jiān yǒu yòng   jiǒng fán cǎo  
sāo rén pǐn   guó fēng cháng  
zi yǒu rèn qiū   dài lèi yún dāng  
lǎo yún yún gēn   cuò chū shèng qiān  
jiǎo qián xiāng cháng xióng   gāo xià sēn  
fēi fēi cuì   yàn yàn làng fān 绿  
pán gēn lóng shé zǒu   luán fèng  
lín biāo zhèn wēi xiǎng   huán pèi shēng jiá chù  
suǒ suì liú jīn huī   xiǎo nòng qīng  
yáng jīng huā   ē nuó guì dào  
méng cháng yún réng   jǐn bēng shù  
huǒ lún háng zhǎng kōng   yán xiāo shǔ fāng  
zhěn diàn yōu shēn   ruò hán  
qiū yuè yìng chán juān   qīng yǐng xiāng zhǔ  
suì hán jiāo shèng yǒu   nán zhī huā  
jǐng   fēng yuè rèn zhuī zhú  
rén wèi xiǎo wèi chuān   tiǎn gòng  
yāo péng duì jūn   zuì líng  
xián yuǎn   xiǎng yóu  
bīng xuě shēng jīn xiù   yún yān sàn háo  
zhǐ qiàn chóu   xiě é