赋梅杖 其四

明代 蓝仁
伐竹为筇共我长,不烦绳削自然方。端形祗是生来少,直节谁怜老干刚。 拄过苍苔窥鸟迹,踏残黄叶出羊肠。此君尽力扶衰朽,一日平安不可忘。
zhú wèi qióng gòng zhǎng   fán shéng xuē rán fāng duān xíng zhī shì shēng lái shǎo zhí   jié shuí lián lǎo gàn gāng    
zhǔ guò cāng tái kuī niǎo   cán huáng chū yáng cháng jūn jìn shuāi xiǔ   píng ān wàng