赋梅一花得使字

宋代 林景熙
玄冥雨霜叶槁地,谁为乾坤挽仁气。 苔枝老丑春力微,绡出蛟宫剪初试。 芳信不消三两点,已压春风二十四。 百花头上头更高,空谷天寒弄幽致。 太素忽开浑沌苞,阳奇首泄河图祠。 山林骨格知无双,冰雪精神真寡二。 道人纸帐卧江月,却爱独清同此意。 浅波照影自相耦,忆何孤山作春事。 斜阳冻蝶愁未知,海上先锋青鸟使。
xuán míng shuāng gǎo   shuí wèi qián kūn wǎn rén  
tái zhī lǎo chǒu chūn wēi   xiāo chū jiāo gōng jiǎn chū shì  
fāng xìn xiāo sān liǎng diǎn   chūn fēng èr shí  
bǎi huā tou shàng tou gèng gāo   kōng tiān hán nòng yōu zhì  
tài kāi hùn dùn bāo   yáng shǒu xiè  
shān lín zhī shuāng   bīng xuě jīng shén zhēn guǎ èr  
dào rén zhǐ zhàng jiāng yuè   què ài qīng tóng  
qiǎn zhào yǐng xiāng ǒu   shān zuò chūn shì  
xié yáng dòng dié chóu wèi zhī   hǎi shàng xiān fēng qīng niǎo shǐ 使