赋梅花初月酬汪古义诸公

宋代 朱升
冬至之后江上春,来车去马秦淮滨。峨峨钟山楼观古,翼翼南国衣冠新。 此时游子逸兴发,客衾忽梦歙溪云。金陵子弟来相送,梅花初月尤殷勤。 我昔盛年学书史,担簦载贽非隐伦。中遭丧乱百念息,揣分甘作山中人。 山中得此构重屋,惜其背寅乃面申。清宵魂交古君子,为云安名一何神。 寒梅始花日出辰,当楼新月悬钩银。天根阳生花实茂,月窟魄死光辉沉。 蓓蕾数点春,我巳见其映雪千树之玉津。漂渺一眉金,我巳看作行天五夜之冰轮。 功名事业塞宇宙,敛之方寸谓之仁。隆中窥此诸闻达,莘野抱此称天民。 即今谁因乃成此,故人陶侃与贺循。未能陈力当引去,山中梅月姑相亲。 天根月窟古所云,动静之机斡洪钧。世人漫作复姤二卦看,缘何得见梅花初月之景象与夫隐者之天真。 再拜文儒领佳贶,长歌作谢聊自申。
dōng zhì zhī hòu jiāng shàng chūn   lái chē qín huái bīn é é zhōng shān lóu guàn   nán guó guān xīn    
shí yóu xìng   qīn mèng shè yún jīn líng lái xiāng sòng méi   huā chū yuè yóu yīn qín    
shèng nián xué shū shǐ   dān dēng zǎi zhì fēi yǐn lún zhōng zāo sāng luàn bǎi niàn chuāi   fēn gān zuò shān zhōng rén    
shān zhōng de gòu chóng   bèi yín nǎi miàn shēn qīng xiāo hún jiāo jūn zi wèi   yún ān míng shén    
hán méi shǐ huā chū chén   dāng lóu xīn yuè xuán gōu yín tiān gēn yáng shēng huā shí mào yuè   guāng huī chén    
bèi lěi shǔ diǎn chūn   jiàn yìng xuě qiān shù zhī jīn piāo miǎo méi jīn   kàn zuò xíng tiān zhī bīng lún    
gōng míng shì sāi zhòu   liǎn zhī fāng cùn wèi zhī rén lóng zhōng kuī zhū wén shēn   bào chēng tiān mín    
jīn shuí yīn nǎi chéng   rén táo kǎn xún wèi néng chén dāng yǐn shān   zhōng méi yuè xiāng qīn    
tiān gēn yuè suǒ yún   dòng jìng zhī hóng jūn shì rén màn zuò gòu èr guà kàn yuán   de jiàn méi huā chū yuè zhī jǐng xiàng yǐn zhě zhī tiān zhēn    
zài bài wén lǐng jiā kuàng   cháng zuò xiè liáo shēn