赋梅驸马清白轩

明代 释宗泐
公家大府临紫陌,行马当门森画戟。华馆香凝锦绣帷,此轩何事名清白。 轩内琴书清几席,轩前池水涵虚碧。退朝归来白日閒,燕坐忘言心自适。 不似金张许史家,斗鸡走马相矜誇。美人半醉弹琵琶,银烛夜夜烧彤霞。 关西昔有杨夫子,清白传家照青史。公今富贵当盛年,独抱遗风有如此。 山之高兮益穹窿,水之深兮更清泚。丈夫勋业在青冥,岂独传家清白耳。
gōng jiā lín   xíng dāng mén sēn huà huá guǎn xiāng níng jǐn xiù wéi   xuān shì míng qīng bái    
xuān nèi qín shū qīng   xuān qián chí shuǐ hán tuì cháo 退 guī lái bái xián yàn   zuò wàng yán xīn shì    
shì jīn zhāng shǐ jiā   dòu zǒu xiāng jīn kuā měi rén bàn zuì dàn pa yín   zhú shāo tóng xiá    
guān 西 yǒu yáng   qīng bái chuán jiā zhào qīng shǐ gōng jīn guì dāng shèng nián   bào fēng yǒu    
shān zhī gāo qióng lóng 窿   shuǐ zhī shēn gèng qīng zhàng xūn zài qīng míng   chuán jiā qīng bái ěr