赋洛川老人九十

宋代 虞集
洛川老人年九十,须眉如画身玉立。锦袍金带方乌巾,手挽强弓无决拾。 八月平原秋气高,闻有狡兽依蓬蒿。清晨上马薄暮返,累骑毛血悬鞬櫜。 身是前朝将家子,生逢太平百无事。都将英气化高年,何物小儿堪指使。 太守上言朝有恩,束帛养牛兼上尊。洛川老人过百岁,击壤为歌传子孙。
luò chuān lǎo rén nián jiǔ shí   méi huà shēn jǐn páo jīn dài fāng jīn   shǒu wǎn qiáng gōng jué shí
yuè píng yuán qiū gāo   wén yǒu jiǎo shòu péng hāo qīng chén shàng fǎn   lèi máo xuè xuán jiān gāo
shēn shì qián cháo jiāng jiā zi   shēng féng tài píng bǎi shì dōu jiāng yīng huà gāo nián   xiǎo ér kān zhǐ shǐ 使
tài shǒu shàng yán cháo yǒu ēn   shù yǎng niú jiān shàng zūn luò chuān lǎo rén guò bǎi suì   rǎng wèi chuán sūn