复龙洲先生墓

唐代 潘纯
夷门王气横江来,秋风落尽梁宫槐。凤凰山头驻青盖,海门楼阁空中开。 五国城荒雪如席,寒拥旃裘两宫泣。帛书不系雁南飞,衰草黄云澹无色。 君臣自谓虞重华,不识何如司马家。凤笙龙管将进酒,玉阑羯鼓方催花。 白头遗老空惆怅,铁锁长江幸无恙。狱中谁救岳将军,人间知有秦丞相。 搢绅之士皆汗颜,山林气压居庸关。那知义胆忠肝者,弗在貂蝉玉佩间。 何人好事高千古,爱此淳风似邹鲁。咸阳寂寞汉诸陵,惭愧刘郎一抔土。
mén wáng héng jiāng lái   qiū fēng luò jǐn liáng gōng huái fèng huáng shān tóu zhù qīng gài   hǎi mén lóu kōng zhōng kāi
guó chéng huāng xuě   hán yōng zhān qiú liǎng gōng shū yàn nán fēi   shuāi cǎo huáng yún dàn
jūn chén wèi zhòng huá   shí jiā fèng shēng lóng guǎn qiāng jìn jiǔ   lán jié fāng cuī huā
bái tóu lǎo kōng chóu chàng   tiě suǒ cháng jiāng xìng yàng zhōng shuí jiù yuè jiāng jūn   rén jiān zhī yǒu qín chéng xiàng
jìn shēn zhī shì jiē hàn yán   shān lín yōng guān zhī dǎn zhōng gān zhě   zài diāo chán pèi jiān
rén hǎo shì gāo qiān   ài chún fēng shì zōu xián yáng hàn zhū líng   cán kuì liú láng póu