赴邻舍招

宋代 李彭
虚舟纵逸棹,冉冉成老大。随食虫寄居,行年蚁旋磨。 来归修水头,视地不敢唾。俚言亦屡陪,灌畦常往佐。 每于休作时,弄笔聊顿挫。自谓老于斯,晏然歌楚些。 年来尤屡空,非关学高卧。时节闾里欢,觞豆竞繁夥。 我独蓬窗底,达曙发清饿。赖有竺乾书,开颜真自贺。 近局可怜人,鸡黍起颓堕。整冠礼甚修,坐客仍虚左。 浩歌为之倾,樽为歌长破。
zhōu zòng zhào   rǎn rǎn chéng lǎo suí shí chóng xíng   nián xuán    
lái guī xiū shuǐ tóu   shì gǎn tuò yán péi guàn   cháng wǎng zuǒ    
měi xiū zuò shí   nòng liáo dùn cuò wèi lǎo yàn   rán chǔ xiē    
nián lái yóu kōng   fēi guān xué gāo shí jié huān shāng   dòu jìng fán huǒ    
péng chuāng   shǔ qīng è 饿 lài yǒu zhú qián shū kāi   yán zhēn    
jìn lián rén   shǔ tuí duò zhěng guàn shén xiū zuò   réng zuǒ    
hào wèi zhī qīng   zūn wèi zhǎng