赋康平老铜雀砚
邺城台殿已荒凉,依旧山河满夕阳。
瓦砾却鑱今日砚,似教人世写兴亡。
yè
邺
chéng
城
tái
台
diàn
殿
yǐ
已
huāng
荒
liáng
凉
,
yī
依
jiù
旧
shān
山
hé
河
mǎn
满
xī
夕
yáng
阳
。
wǎ
瓦
lì
砾
què
却
chán
鑱
jīn
今
rì
日
yàn
砚
,
shì
似
jiào
教
rén
人
shì
世
xiě
写
xīng
兴
wáng
亡
。