赋菊次吴竹窗韵

宋代 周密
西风入东篱,花事殊草草。幽葩发孤丛,未觉芳意少。 谁云九秋冷,孰谓三径小。粲粲黄金英,采采不盈抱。 幽深秀霜杰,不许蜂蝶到。正色知者谁,尚絅无外襮。 寒香正宜晚,何事叹秋杪。不逐雨馀荒,但觉霜后好。 一见爽入脾,三嗅清彻脑。细参花中禅,可以入道奥。 人生百年内,能几花前笑。昌黎似未悟,颇恨生不早。 岂无春风妍,羞与红紫校。万物各有待,此理须自了。 不作时世妆,不顾流俗诮。居然处于独,耿介类有道。 信乎抱脩洁,终胜自炫耀。虽云得时晚,未肯随秋老。 呼童谨培溉,勿使蓬藋挠。泛之亦堪醉,餐之亦堪饱。 莫赋湘累吟,泽畔颜色槁。持似斜川翁,闻此当绝倒。
西 fēng dōng   huā shì shū cǎo cǎo yōu cóng wèi   jué fāng shǎo    
shuí yún jiǔ qiū lěng   shú wèi sān jìng xiǎo càn càn huáng jīn yīng cǎi   cǎi yíng bào    
yōu shēn xiù shuāng jié   fēng dié dào zhèng zhī zhě shuí shàng   jiōng wài    
hán xiāng zhèng wǎn   shì tàn qiū miǎo zhú huāng dàn   jué shuāng hòu hǎo    
jiàn shuǎng   sān xiù qīng chè nǎo cān huā zhōng chán   dào ào    
rén shēng bǎi nián nèi   néng huā qián xiào chāng shì wèi   hèn shēng zǎo    
chūn fēng yán   xiū hóng xiào wàn yǒu dài   le    
zuò shí shì zhuāng   liú qiào rán chǔ gěng   jiè lèi yǒu dào    
xìn bào xiū jié   zhōng shèng xuàn yào 耀 suī yún de shí wǎn wèi   kěn suí qiū lǎo    
tóng jǐn péi gài   shǐ 使 péng náo fàn zhī kān zuì cān   zhī kān bǎo    
xiāng lèi yín   pàn yán gǎo chí shì xié chuān wēng wén   dāng jué dǎo