赴济阴留别一公

宋代 吕本中
近别君莫嗟,远别君莫惜。往来天壤间,谁为不相识。 十年几相别,日月虚弃掷。见君长江口,已作胡眼碧。 别君广陵城,妙语摧霹雳。今别知几时,复念驹过隙。 坐成千里阻,当有片言益。不劝君爱身,不劝君强食。 劝君以勇决,万事要努力。愚夫之所欣,智士之所戚。 譬如醉而颠,亦有傍震虩。声色纠缠人,万劫困封植。 本自骄惰生,亦以因循得。实惟招侮慢,岂止碍空寂。 居然耳目内,反务化勍敌。谁能深山中,弄此无孔笛。 芳草变萧艾,每为长太息。如公定不然,此语当谩忆。 何妨膏腴地,更论去荆棘。君看一壶用,亦有千金直。
jìn bié jūn jiē   yuǎn bié jūn wǎng lái tiān rǎng jiān shuí   wèi xiāng shí    
shí nián xiāng bié   yuè zhì jiàn jūn cháng jiāng kǒu   zuò yǎn    
bié jūn guǎng 广 líng chéng   miào cuī jīn bié zhī shí   niàn guò    
zuò chéng qiān   dāng yǒu piàn yán quàn jūn ài shēn   quàn jūn qiáng shí    
quàn jūn yǒng jué   wàn shì yào zhī suǒ xīn zhì   shì zhī suǒ    
zuì ér diān   yǒu bàng zhèn shēng jiū chán rén wàn   jié kùn fēng zhí    
běn jiāo duò shēng   yīn xún shí wéi zhāo màn   zhǐ ài kōng    
rán ěr nèi   fǎn huà qíng shuí néng shēn shān zhōng nòng   kǒng    
fāng cǎo biàn xiāo ài   měi wèi cháng tài gōng dìng rán   dāng màn    
fáng gāo   gèng lùn jīng jūn kàn yòng   yǒu qiān jīn zhí