赋家山夕秀

宋代 李曾伯
小亭八尺石为台,占绿围中作翠堆。 一片闲云难画去,四时野色入诗来。 气凌月观身曾到,梦托云根手自栽。 更出城楼一头地,夕阴含雨肯低徊。
xiǎo tíng chǐ shí wèi tái   zhàn 绿 wéi zhōng zuò cuì duī  
piàn xián yún nán huà   shí shī lái  
líng yuè guān shēn céng dào   mèng tuō yún gēn shǒu zāi  
gèng chū chéng lóu tóu   yīn hán kěn huí