赋黄任道韩干马

宋代 王令
天宝天子盛天厩,吐蕃入马上天寿。紫衣驭吏偏坐前,骑入都门不容骤。 西极苜蓿得气肥,六闲飞黄卧嗟瘦。千秋殿下谁把笔,当时人无出干右。 传闻三马同日死,死魄到纸气方就。铁勒夹口重两衔,墨丝丱尾合双纽。 天门未上人就观,老胡惊嗟失开口。生搜朔野空毛群,死断世工无后手。 当时天子惜不传,送入御府置官守。胡尘勃郁燕蓟来,宫阙萧骚既焚后。 谁弃千金出手收,足踏万里避奔走。几经蹂蹀道边尘,今日宁无纸上垢。 樽前病客不识画,但惊马气世未有。冀北骏骨无时无,生不逢干死空朽。 世工无手不肯休,任使气骨陋如狗。
tiān bǎo tiān shèng tiān jiù   shàng tiān shòu 寿 piān zuò qián   dōu mén róng zhòu    
西 xu féi   liù xián fēi huáng jiē shòu qiān qiū diàn xià 殿 shuí dāng   shí rén chū gàn yòu    
chuán wén sān tóng   dào zhǐ fāng jiù tiě jiā kǒu zhòng liǎng xián   guàn wěi shuāng niǔ    
tiān mén wèi shàng rén jiù guān   lǎo jīng jiē shī kāi kǒu shēng sōu shuò kōng máo qún   duàn shì gōng hòu shǒu    
dāng shí tiān chuán   sòng zhì guān shǒu chén yàn lái gōng   què xiāo sāo fén hòu    
shuí qiān jīn chū shǒu shōu   wàn bēn zǒu jīng róu dié dào biān chén jīn   níng zhǐ shàng gòu    
zūn qián bìng shí huà   dàn jīng shì wèi yǒu běi jùn shí shēng   féng gàn kōng xiǔ    
shì gōng shǒu kěn xiū   rèn shǐ 使 lòu gǒu