赋荒到天台有作二首

唐代 李琪
我亦田夫偶得官,深知茅屋有饥寒。 纷然遮道呻吟状,一作同胞疾痛观。 水际山陬多隐瘼,风餐雨宿敢图安。 破襦裹灬皆王□,粒粒当知帝泽宽。
tián ǒu guān   shēn zhī máo yǒu hán  
fēn rán zhē dào shēn yín zhuàng   zuò tóng bāo tòng guān  
shuǐ shān zōu duō yǐn   fēng cān 宿 gǎn ān  
guǒ biāo jiē wáng     dāng zhī kuān