赋花

唐代 王琪
花。点缀,分葩。露初裛,月未斜。一枝曲水,千树山家。 戏蝶未成梦,娇莺语更夸。既见东园成径,何殊西子同车。 渐觉风飘轻似雪,能令醉者乱如麻。
huā diǎn zhuì   fēn chū   yuè wèi xié zhī shuǐ   qiān shù shān jiā
dié wèi chéng mèng   jiāo yīng gèng kuā jiàn dōng yuán chéng jìng   shū 西 tóng chē
jiàn jué fēng piāo qīng xuě   néng lìng zuì zhě luàn