赋郭用和所藏古镜

元代 陵希惠
汉皇蛇剑穿屋飞,伯禹神鼎沦泗涯。鲸翻鳌转总陵谷,此鉴零落何足疑。 团团知是谁家物,偶向耕夫春陇得。苔昏土蚀篆文微,消尽清光质如有。 忆昔清光未泯时,玉台鞶带生光辉。白发几挥豪杰泪,青娥曾照婵娟啼。 汾阳诸孙诚好古,床上书连只环堵。闻之不惜抱衾裯,岂为深闺照媚妩。 愿君试觅负局生,炯然秋月高堂明。一点莫遣飞埃侵,万古不灭如此心。
hàn huáng shé jiàn chuān 穿 fēi   shén dǐng lún jīng fān áo zhuǎn zǒng líng   jiàn líng luò    
tuán tuán zhī shì shuí jiā   ǒu xiàng gēng chūn lǒng tái hūn shí zhuàn wén wēi xiāo   jìn qīng guāng zhì yǒu    
qīng guāng wèi mǐn shí   tái pán dài shēng guāng huī bái huī háo jié lèi qīng   é céng zhào chán juān    
fén yáng zhū sūn chéng hào   chuáng shàng shū lián zhǐ huán wén zhī bào qīn dāo   wèi shēn guī zhào mèi    
yuàn jūn shì shēng   jiǒng rán qiū yuè gāo táng míng diǎn qiǎn fēi āi qīn wàn   miè xīn