福国太夫人陈氏挽诗

宋代 叶适
曾经天语赞华簪,应是忠多报独深。 寂寂孤鸾羞鉴影,辉辉双凤失梧阴。 冲心自与家规竞,空性都无世网侵。 闻说埋铭亲付祝,照碑斜日下寒林。
céng jīng tiān zàn huá zān   yìng shì zhōng duō bào shēn  
luán xiū jiàn yǐng   huī huī shuāng fèng shī yīn  
chōng xīn jiā guī jìng   kōng xìng dōu shì wǎng qīn  
wén shuō mái míng qīn zhù   zhào bēi xié xià hán lín