富贵篇答李令

宋代 徐积
我有一筒诗,写出千年意。将令后世观,不是前言戏。 感君再唱洞庭谣,我亦重歌酬子惠。古人达者尝有云,富不如贫贱胜贵。 君不见古之富贵郎,父祖俱封异姓王。一门五侯三将军,弟兄同入中书堂。 对开大第连几坊,私门列戟森锋铓。十二帘捲珠荧煌,双姬扶起坐牙床。 绿鬟红袖花成行,左盼右顾生春阳。高车食客剑佩锵,堂上已满坐两廊。 巨镬大鼎烹牛羊,玉壶挹酒金船长。美人拜客求尽觞,歌姬一误已绝吭。 缠头彩币堆如冈,酬歌买笑金鸳鸯。奴袍火浣直两箱,三千厩马红锦障。 厕帏文绣炉薰香,更衣侍妾如闺房。主人意气秋鹰扬,其心端如彩凤凰。 一言合意青云翔,须臾睚眦磨刀鎗。门前腊月可烘裳,一日失势成冰隍。 小者腰领尸道旁,大者连颈宗族亡。犬鸡散尽空遗墙,野鸟入室山魈藏。 呜呼哀哉可叹伤,至死不悟犹陆梁。古来如此有多少,岂似洞庭湖上老。 无租无税一生閒,有饭有鱼一杯饱。日落波閒烟正昏,云开湖口山光晓。 棹翁适自巴陵回,挂帆直指潇湘道。有言不问俗穷通,何忧可入翁怀抱。 修竿短棹已自足,更有前村一茅屋。卖鱼沽酒任醉醒,绣户朱门自歌哭。 嗟予未往心先慕,更谢棹翁询去住。风前月下有谁知,醉魄吟魂自来去。 堂前画作荆南图,梦中记得巴陵路。
yǒu tǒng shī   xiě chū qiān nián jiàng lìng hòu shì guān   shì qián yán    
gǎn jūn zài chàng dòng tíng yáo   zhòng chóu huì rén zhě cháng yǒu yún   pín jiàn shèng guì    
jūn jiàn zhī guì láng   fēng xìng wáng mén hòu sān jiāng jūn   xiōng tóng zhōng shū táng    
duì kāi lián fāng   mén liè sēn fēng máng shí èr lián juǎn zhū yíng huáng shuāng   zuò chuáng    
绿 huán hóng xiù huā chéng háng   zuǒ pàn yòu shēng chūn yáng gāo chē shí jiàn pèi qiāng táng   shàng mǎn zuò liǎng láng    
huò dǐng pēng niú yáng   jiǔ jīn chuán zhǎng měi rén bài qiú jìn shāng   jué kēng    
chán tóu cǎi duī gāng   chóu mǎi xiào jīn yuān yāng páo huǒ huàn zhí liǎng xiāng sān   qiān jiù hóng jǐn zhàng    
wéi wén xiù xūn xiāng   gēng shì qiè guī fáng zhǔ rén qiū yīng yáng   xīn duān cǎi fèng huáng    
yán qīng yún xiáng   dāo qiāng mén qián yuè hōng shang   shī shì chéng bīng huáng    
xiǎo zhě yāo lǐng shī dào páng   zhě lián jǐng zōng wáng quǎn sàn jìn kōng qiáng   niǎo shì shān xiāo cáng    
āi zāi tàn shāng   zhì yóu liáng lái yǒu duō shǎo   shì dòng tíng shàng lǎo    
shuì shēng xián   yǒu fàn yǒu bēi bǎo luò xián yān zhèng hūn yún   kāi kǒu shān guāng xiǎo    
zhào wēng shì líng huí   guà fān zhí zhǐ xiāo xiāng dào yǒu yán wèn qióng tōng   yōu wēng huái bào 怀    
xiū gān 竿 duǎn zhào   gèng yǒu qián cūn máo mài jiǔ rèn zuì xǐng xiù   zhū mén    
jiē wèi wǎng xīn xiān   gèng xiè zhào wēng xún zhù fēng qián yuè xià yǒu shéi zhī zuì   yín hún lái    
táng qián huà zuò jīng nán   mèng zhōng de líng