赋耕隐

明代 袁凯
维古四民,次二曰农。 虽及我私,岂忘于公。 沮溺之徒,始为隐沦。 滔滔不归,乃洁其身。 温温黄生,在彼原畛。 既耕既芸,遂名为隐。 其隐维何,无与于世。 左釐右粥,聊以卒岁。 人亦有言,可仕则仕。 苟非其时,进退由己。 嗟嗟众人,不惟其危。 朝趋夕奔,终蹈祸机。 惟生之为,彼善于斯。 悠悠我心,乐且无灾。
wéi mín   èr yuē nóng  
suī   wàng gōng  
zhī   shǐ wèi yǐn lún  
tāo tāo guī   nǎi jié shēn  
wēn wēn huáng shēng   zài yuán zhěn  
gēng yún   suì míng wéi yǐn  
yǐn wéi   shì  
zuǒ yòu zhōu   liáo suì  
rén yǒu yán   shì shì  
gǒu fēi shí   jìn tuì 退 yóu  
jiē jiē zhòng rén   wéi wēi  
cháo bēn   zhōng dǎo huò  
wéi shēng zhī wèi   shàn  
yōu yōu xīn   qiě zāi