复赓前韵且以陋居幽胜诧而诱之

宋代 林逋
画共药材悬屋壁,琴兼茶具入船扉。 秋花挹露如红粉,水鸟冲烟湿翠衣。 石磴背穿林寺近,竹烟横点海山微。 百千幽胜无人见,说向吾师是洩机。
huà gòng yào cái xuán   qín jiān chá chuán fēi  
qiū huā hóng fěn   shuǐ niǎo chōng yān shī 湿 cuì  
shí dèng bèi chuān 穿 lín jìn   zhú yān héng diǎn hǎi shān wēi  
bǎi qiān yōu shèng rén jiàn   shuō xiàng shī shì xiè