扶风豪士歌

明代 顾璘
蛟龙一勺水,四海观滂沱。举头笑凤皇,空鸣岐山阿。 扶风贤士昂藏身,中隐磊落之经纶。时来仗策谒明主,襟期直与夔龙亲。 世事悠悠不自保,反覆浮云变昏晓。丈夫有志不得伸,抱关老却夷门道。 君不见长沙贾傅称少年,口吐礼乐翻云烟。堂中绛灌一侧目,枉杀吴公推毂贤。 又不见汉家旧日李将军,百战孤军陷塞垣。可怜狱吏摇空笔,遂令妻子俱烦冤。 焚却头上冠,且制芙蓉衣。君看避矰雁,直入青冥飞。 鲁连竟蹈东海水,夷齐独采西山薇。生乏功名映麟阁,何用失路长依依。 对君解却腰间剑,归觅磻溪旧钓矶。
jiāo lóng sháo shuǐ   hǎi guān pāng tuó tóu xiào fèng huáng   kōng míng shān ē
fēng xián shì áng cáng shēn   zhōng yǐn lěi luò zhī jīng lún shí lái zhàng míng zhǔ   jīn zhí kuí lóng qīn
shì shì yōu yōu bǎo   fǎn yún biàn hūn xiǎo zhàng yǒu zhì shēn   bào guān lǎo què mén dào
jūn jiàn cháng shā jiǎ chēng shào nián   kǒu yuè fān yún yān táng zhōng jiàng guàn   wǎng shā gōng tuī xián
yòu jiàn hàn jiā jiù jiāng jūn   bǎi zhàn jūn xiàn sāi yuán lián yáo kōng   suì lìng fán yuān
fén què tóu shàng guān   qiě zhì róng jūn kàn zēng yàn   zhí qīng míng fēi
lián jìng dǎo dōng hǎi shuǐ   cǎi 西 shān wēi shēng gōng míng yìng lín   yòng shī cháng
duì jūn jiě què yāo jiān jiàn   guī pán jiù diào