赋方寸春

宋代 卫宗武
小亭依绿水,花竹自幽奇。 地止一方阔,春无方寸亏。 粟中藏世界,芥子纳须弥。 万象融心境,宁为目睫欺。
xiǎo tíng 绿 shuǐ   huā zhú yōu  
zhǐ fāng kuò   chūn fāng cùn kuī  
zhōng cáng shì jiè   jiè  
wàn xiàng róng xīn jìng   níng wèi jié