伏读秀野刘丈閒居十五咏谨次高韵率易拜呈伏乞痛加绳削是所愿望 其十二 挽蔬园

宋代 朱熹
未觉闲来岁月频,荷锄方喜土膏匀。连畦已放瑶簪露,覆地行看玉本新。 小摘登盘先饷客,晚炊当肉更宜人。却怜寂寞公仪子,拔尽园蔬不叹贫。
wèi jué xián lái suì yuè pín   chú fāng gāo yún lián fàng yáo zān   xíng kàn běn xīn
xiǎo zhāi dēng pán xiān xiǎng   wǎn chuī dāng ròu gèng rén què lián gōng zi   jǐn yuán shū tàn pín