符读书城南

唐代 韩愈
木之就规矩,在梓匠轮舆。人之能为人,由腹有诗书。 诗书勤乃有,不勤腹空虚。欲知学之力,贤愚同一初。 由其不能学,所入遂异闾。两家各生子,提孩巧相如。 少长聚嬉戏,不殊同队鱼。年至十二三,头角稍相疏。 二十渐乖张,清沟映污渠。三十骨骼成,乃一龙一猪。 飞黄腾踏去,不能顾蟾蜍。一为马前卒,鞭背生虫蛆。 一为公与相,潭潭府中居。问之何因尔,学与不学欤。 金璧虽重宝,费用难贮储。学问藏之身,身在则有余。 君子与小人,不系父母且。不见公与相,起身自犁鉏。 不见三公后,寒饥出无驴。文章岂不贵,经训乃菑畬。 潢潦无根源,朝满夕已除。人不通古今,马牛而襟裾。 行身陷不义,况望多名誉。时秋积雨霁,新凉入郊墟。 灯火稍可亲,简编可卷舒。岂不旦夕念,为尔惜居诸。 恩义有相夺,作诗劝踌躇。
zhī jiù guī   zài jiàng lún rén zhī néng wéi rén   yóu yǒu shī shū
shī shū qín nǎi yǒu   qín kōng zhī xué zhī   xián tóng chū
yóu néng xué   suǒ suì liǎng jiā shēng   hái qiǎo xiàng
shào zhǎng   shū tóng duì nián zhì shí èr sān   tóu jiǎo shāo xiāng shū
èr shí jiàn guāi zhāng   qīng gōu yìng sān shí chéng   nǎi lóng zhū
fēi huáng téng   néng chán chú wèi qián   biān bèi shēng chóng
wèi gōng xiāng   tán tán zhōng wèn zhī yīn ěr   xué xué
jīn suī zhòng bǎo   fèi yòng nán zhù chǔ xué wèn cáng zhī shēn   shēn zài yǒu
jūn zi xiǎo rén   qiě jiàn gōng xiāng   shēn chú
jiàn sān gōng hòu   hán chū wén zhāng guì   jīng xùn nǎi shē
huáng lǎo gēn yuán   cháo mǎn chú rén tōng jīn   niú ér jīn
xíng shēn xiàn   kuàng wàng duō míng shí qiū   xīn liáng jiāo
dēng huǒ shāo qīn   jiǎn biān juǎn shū dàn niàn   wéi ěr zhū
ēn yǒu xiāng duó   zuò shī quàn chóu chú