赋洞庭

唐代 可朋
周极八百里,凝眸望则劳。水涵天影阔,山拔地形高。 贾客停非久,渔翁转几遭。飒然风起处,又是鼓波涛。
zhōu bǎi   níng móu wàng láo shuǐ hán tiān yǐng kuò   shān xíng gāo
tíng fēi jiǔ   wēng zhuǎn zāo rán fēng chǔ   yòu shì tāo