负冬日

唐代 白居易
杲杲冬日出,照我屋南隅。负暄闭目坐,和气生肌肤。 初似饮醇醪,又如蛰者苏。外融百骸畅,中适一念无。 旷然忘所在,心与虚空俱。
gǎo gǎo dōng chū   zhào nán xuān zuò   shēng
chū shì yǐn chún láo   yòu zhé zhě wài róng bǎi hái chàng   zhōng shì niàn
kuàng rán wàng suǒ zài   xīn kōng