赋得竹如意送详师赴讲(青字)

唐代 皎然
缥竹湘南美,吾师尚毁形。仍留负霜节,不变在林青。 每入杨枝手,因谈贝叶经。谁期沃州讲,持此别东亭。
piāo zhú xiāng nán měi   shī shàng huǐ xíng réng liú shuāng jié   biàn zài lín qīng
měi yáng zhī shǒu   yīn tán bèi jīng shuí zhōu jiǎng   chí bié dōng tíng