赋得竹箭有筠

唐代 李程
常爱凌寒竹,坚贞可喻人。能将先进礼,义与后凋邻。 冉冉犹全节,青青尚有筠。陶钧二仪内,柯叶四时春。 待凤花仍吐,停霜色更新。方持不易操,对此欲观身。
cháng ài líng hán zhú   jiān zhēn rén néng jiāng xiān jìn   hòu diāo lín
rǎn rǎn yóu quán jié   qīng qīng shàng yǒu yún táo jūn èr nèi   shí chūn
dài fèng huā réng   tíng shuāng gēng xīn fāng chí cāo   duì guān shēn